Článek
Česká verze článku je k dispozici níže, hned za vietnamským textem.
📊 Cô Phạm Anh Thư, Hiệu trưởng Olymp School, đã quay một đoạn video, trong đó nói với phụ huynh một câu mà các cơ sở giáo dục thường không dám nói thẳng ra.
„Tôi, Phạm Anh Thư, hiệu trưởng Olymp School, xin cam kết rằng học sinh của Olymp sẽ đỗ kỳ thi tuyển sinh vào gymnázium và trường cấp ba, nếu các em hợp tác và theo được chương trình của chúng tôi.“
Điều khiến tôi chú ý ở câu nói ấy là nửa sau của nó. Một lời hứa có kèm điều kiện đáng giá hơn một lời hứa không có điều kiện, bởi nó thừa nhận phần việc khó nhất nằm ở đâu. Và phần việc ấy không nằm ở mười bốn ngày cuối trước kỳ thi.
Khoảng cách mà không ai nhắc tới khi nói về tuyển sinh
Khi ở Séc người ta bàn về kỳ thi tuyển sinh, họ nói về nó như một cái sàng mà một phần trẻ em sẽ không lọt qua. Nhưng các con số lại nói điều khác. Sau vòng một và vòng hai, khoảng chín mươi tám phần trăm học sinh lớp chín được nhận vào trường cấp ba. Còn vào đúng ngôi trường các em ghi là nguyện vọng một thì chỉ khoảng ba phần tư trong số đó.
Giữa hai con số ấy là toàn bộ câu chuyện của kỳ thi tuyển sinh. Vấn đề không nằm ở chỗ con có được nhận vào đâu đó hay không. Vấn đề là con có được nhận vào nơi mà chính con muốn đến hay không. Và ở các trường gymnázium, khoảng cách ấy là lớn nhất. Năm nay, ở vòng hai, gymnázium hệ bốn năm chỉ chiếm sáu phần trăm tổng số học sinh được nhận, bởi sau vòng một ở đó gần như không còn chỗ trống. Ai nhắm tới gymnázium mà tháng năm không thành, thì trong cùng năm ấy phần lớn sẽ không có cơ hội thứ hai.
Chính vì vậy, nghịch lý thay, điều tôi quan tâm không phải là bản thân lời cam kết, mà là thứ đứng sau nó. Đó là thời gian.
Ba tình huống lặp đi lặp lại
⏳ Ba tình huống dưới đây là tình huống mô phỏng. Chúng không mô tả một đứa trẻ cụ thể, mà mô tả những khuôn mẫu năm nào cũng lặp lại trong quá trình ôn thi của chúng tôi.
Thứ nhất là một cậu bé lớp bảy nói tiếng Séc hoàn toàn trôi chảy. Ở nhà, với bạn bè, ngoài sân chơi. Môn toán cậu được điểm hai, môn tiếng Séc điểm bốn. Khi ngồi vào một bài toán có lời văn, cậu tính được, nhưng không hiểu người ta thực sự hỏi gì. Bao năm nay phụ huynh vẫn coi đó là vấn đề về toán và trả tiền cho gia sư toán.
Bước chuyển đầu tiên đến vào lúc cậu tự nhận ra rằng mình mất điểm không phải ở chỗ tính toán, mà ở chỗ đọc đề. Nhận ra điều đó tự nó chưa sửa được gì, nó chỉ rốt cuộc chỉ ra đúng hướng dẫn tới việc giải quyết vấn đề. Sau đó phải mất khoảng vài năm, và kết quả hiện ra rất kín đáo. Những bài toán có lời văn mà trước kia cậu để lại tới cuối bài thi, nay cậu bắt tay giải trước tiên.
Thứ hai là một cô bé lớp tám toàn điểm một. Ở nhà bài nào cô cũng làm được, vào bài thi thử thì đơ ra và không làm xong. Phụ huynh tóm gọn bằng một câu mà tôi nghe đi nghe lại mãi. Ở nhà thì làm được, đi thi thì không. Vấn đề của cô bé thực sự không nằm ở chỗ cô không biết gì. Nó nằm ở chỗ cô không đưa ra được điều mình biết, khi đồng hồ đang chạy và có người đang nhìn.
Thay đổi đến từ việc cô thôi nhồi thêm bài vở mới vào đầu và bắt đầu luyện chính tình huống ấy. Tình huống đầy căng thẳng, đúng thứ căng thẳng chờ cô ở kỳ thi thật. Kết quả? Sau một học kỳ, cô chuyển từ những bài thi bỏ dở sang những bài thi làm trọn, và vẫn với đúng lượng kiến thức mà cô đã có từ ban đầu.
Thứ ba là một đứa trẻ trượt kỳ thi vào gymnázium hệ tám năm hồi lớp năm. Em ở lại trường cơ sở và mang theo từ đó một niềm tin thầm lặng rằng mình vốn không đủ sức. Không ai nói thẳng điều đó với em, vậy mà em vẫn tin. Đây là tình huống lãng phí thời gian nhiều nhất, bởi gia đình thường đợi mãi đến lớp chín.
Trong khi đó ba năm đã trôi qua, ba năm mà lẽ ra có thể làm việc cùng đứa trẻ ấy một cách thong thả, không bị thời hạn dí sau lưng và không để mỗi bài kiểm tra thành điềm báo tai họa. Bởi khi bắt đầu tất cả đúng lúc, nó không còn là một cuộc giải cứu. Nó là công việc phụ đạo bình thường, chỉ có điều rõ hướng hơn một chút.
Vì sao không thể làm trong mười bốn ngày
🧭 Cả ba trường hợp đều lặp lại cùng một điều. Đứa trẻ không cần được nhồi thêm thông tin vào đầu. Nó cần học cách sử dụng những gì đã có sẵn trong đầu trước đã.
Nghe như chơi chữ, nhưng nghiên cứu về học tập phân biệt hai điều này khá rạch ròi. Tình huống buộc trẻ phải tự nhớ lại và vận dụng kiến thức cho kết quả tốt hơn so với việc đọc lại và chép lại nhiều lần. Một phân tích tổng hợp hai trăm mười bảy nghiên cứu cho thấy cách làm này có hiệu quả mạnh nhất đúng ở học sinh cấp hai và cấp ba. Tức là đúng những em mà ở đây chúng tôi quan tâm nhất.
Điều thứ hai là cuốn lịch. Ôn tập rải ra thành từng phần nhỏ hiệu quả hơn nhồi một lần, đó là một trong những phát hiện được chứng minh vững chắc nhất về việc học trong một trăm năm qua. Nhưng quan trọng là khoảng cách giữa các lần ôn. Nếu muốn kiến thức trụ được hàng tháng, khoảng cách ấy tính bằng tuần, chứ không phải bằng ngày. Trong mười bốn ngày trước kỳ thi thì khoảng cách như vậy đơn giản là không nhét vừa. Đây là chuyện có đủ thời gian để chuẩn bị hay không, chứ không phải chuyện chăm hay lười.
Nửa năm là khoảng thời gian ngắn nhất đủ chứa lượng ôn tập với những khoảng cách đủ lớn, để đứa trẻ thuộc bài cả vào ngày đi thi, chứ không chỉ vào ngày vừa học xong. Ít thời gian hơn thì công việc này đơn giản là không làm nổi.
Và thứ tự cũng quan trọng ngang với độ dài. Trước hết phải biết trẻ nắm được gì và chưa dùng được gì. Sau đó mới thêm cái mới. Khi làm ngược lại, kiến thức mới cứ đổ vào một cái đầu chưa lấy được cái cũ ra, và sau một tháng gia đình có cảm giác chẳng có gì chuyển động. Cảm giác ấy đúng. Chỉ có điều ta thường đổ lỗi cho đứa trẻ, thay vì nhìn lại thứ tự các bước.
Vì sao người ta bắt đầu muộn
Còn lại câu hỏi vì sao nhiều gia đình đến tháng một mới bắt đầu, trong khi thời điểm kỳ thi đã biết trước từ nhiều năm. Lý do đơn giản. Áp lực đến muộn. Cho tới học kỳ một của lớp chín, mọi thứ trông vẫn bình thường. Con mang về những điểm số còn chịu được, ở nhà chẳng có gì kịch tính và gia đình không có lấy một lý do để thay đổi điều gì. Rồi bảng điểm học kỳ ập đến như một hồi chuông báo thức, và từ giây phút ấy người ta làm việc trong chế độ giải cứu.
Chế độ ấy có một đặc điểm mà ít ai thừa nhận thành lời. Với việc học thì nó chạy kém, với cảm xúc thì chạy tuyệt vời. Gia đình rốt cuộc có cảm giác mình đang làm gì đó, lịch kín dần những giờ học, buổi tối dài thêm ra. Đứa trẻ chịu thiệt hai lần. Lần thứ nhất vì nó học trong căng thẳng, thứ nó nhớ rõ hơn cả bài vở. Lần thứ hai vì nó mang theo hình dung rằng học là việc người ta làm trong cơn hoảng loạn.
Khi bắt đầu từ ít nhất tháng chín, chẳng điều nào trong số đó phải xảy ra. Khác biệt giữa khởi đầu tháng chín và khởi đầu tháng một không nằm ở số giờ đã dạy, số giờ thì bù được. Khác biệt nằm ở chỗ bao nhiêu trong số những giờ ấy diễn ra trong yên ổn. Và yên ổn ở đây là điều kiện. Thiếu nó, cái đầu gần như không lưu lại được gì.
Điều này có ý nghĩa gì với phụ huynh
🌱 Tôi quay lại lời cam kết trong video. Điều kiện „nếu các em hợp tác và theo được chương trình của chúng tôi“ không phải là bảo hiểm cho nhà trường. Nó mô tả ai sẽ là người làm phần việc ấy. Đứa trẻ, gia đình và người dạy. Mỗi bên đều có phần của mình trong những năm đó.
Câu hỏi đáng đặt ra ngay lúc này, vào đầu năm học, không phải là con còn chưa biết bao nhiêu. Mà là trong những gì con đã biết, con dùng được bao nhiêu, khi đồng hồ đang chạy và có người đang nhìn. Câu trả lời có thể tìm ra trong một buổi chiều bên bàn ăn. Nhưng để thay đổi nó thì cần ít nhất nửa năm.
Và nửa năm ấy bắt đầu vào khoảng bây giờ.
📊 Ředitelka Olymp School Phạm Anh Thư natočila video, ve kterém říká rodičům větu, kterou si vzdělávací instituce obvykle netroufnou vyslovit nahlas.
„Já, Phạm Anh Thư, ředitelka Olymp School, slibuji, že studenti Olympu uspějí u přijímacích zkoušek na gymnázium i střední školu, pokud budou spolupracovat a zvládat náš program.“
Na té větě mě zaujala její druhá polovina. Slib s podmínkou má větší cenu než slib bez podmínky, protože přiznává, kde leží ta nejtěžší práce. A ta práce neleží v posledních čtrnácti dnech před testem.
Mezera, o které se u přijímaček nemluví
Když se v Česku mluví o přijímacích zkouškách, mluví se o nich jako o sítu, kterým část dětí neprojde. Čísla však říkají něco jiného. Po prvním a druhém kole je na střední školu přijato zhruba osmadevadesát procent deváťáků. Na školu, kterou uvedli jako svou první prioritu, se ale dostávají přibližně jen tři čtvrtiny z nich.
Mezi těmi dvěma čísly leží celý příběh přijímaček. Otázka nestojí na tom, jestli dítě někam vezmou. Otázka je, jestli ho vezmou tam, kam chce samo jít. A u gymnázií je ta mezera nejširší. Ve druhém kole letos tvořila čtyřletá gymnázia jen šest procent všech přijatých, protože po prvním kole už tam volná místa prakticky nezbývají. Kdo mířil na gymnázium a nevyšlo to v květnu, ten druhou šanci v témže roce většinou nedostane.
Právě proto mě zajímá paradoxně spíš než samotný slib to, co za ním stojí. Tedy čas.
Tři situace, které se opakují
⏳ Následující tři situace jsou modelové. Nepopisují konkrétní dítě, popisují vzorce, které se nám v přípravě na přijímačky vracejí rok co rok.
První je chlapec ze sedmé třídy, který mluví česky naprosto plynule. Doma, mezi kamarády, na hřišti. Z matematiky nosí dvojky, z češtiny čtyřky. Když si sedne ke slovní úloze, spočítat ji umí, ale nepochopí, co se po něm vlastně chce. Rodiče v tom léta vidí problém s matematikou a platí doučování matematiky.
První posun přišel ve chvíli, kdy si sám všiml, že body neztrácí na počítání, ale na čtení zadání. To zjištění samo o sobě nic nespravilo, jen konečně ukázalo správný směr vedoucí k vyřešení problému. Trvalo to pak několik let a projevilo se to nenápadně. Slovní úlohy, které dřív odkládal na konec testu, začal řešit jako první.
Druhá je dívka z osmé třídy se samými jedničkami. Doma projde jakýkoli příklad, u testu nanečisto zamrzne a nedopíše ho. Rodiče to shrnují jednou větou, kterou slýchám pořád dokola. Doma to umí, u zkoušky ne. Její problém opravdu není v tom, co neumí. Je v tom, že to neumí vydat, když běží čas a někdo se dívá.
Změna přišla z toho, že přestala do svého mozku cpát další látku a začala trénovat tu samotnou situaci. Ta je plná stresu, jaký ji čekal i u skutečné zkoušky. Výsledek? Za jedno pololetí se posunula z nedokončených testů na dokončené, a to se stejnými znalostmi, se kterými začínala.
Třetí je dítě, které neuspělo u přijímaček na osmileté gymnázium v páté třídě. Zůstalo na základní škole a odneslo si odtamtud tiché přesvědčení, že na to prostě nemá. Nikdo mu to neřekl nahlas, přesto tomu věří. Tohle je situace, kde se plýtvá časem nejvíc, protože rodina obvykle čeká až na devátou třídu.
Mezitím uplynuly tři roky, ve kterých se dalo s tímto dítětem pracovat pomalu, bez tlaků z termínu za zády a bez toho, aby se z každé písemky stala předzvěst katastrofy. Když se s tím vším totiž začne včas, není z toho záchranná akce. Je z toho běžná doučovací práce, která má jen o něco jasnější směr.
Proč to nejde za čtrnáct dnů
🧭 Ve všech třech případech se opakuje totéž. Dítě nepotřebovalo dostat do hlavy víc informací. Potřebovalo se nejprve naučit používat to, co v ní už mělo.
Zní to jako slovíčkaření, ale výzkum učení mezi obojím rozlišuje docela ostře. Situace, kdy si dítě má samo vzpomenout a znalost použít, vede k lepším výsledkům než opakované čtení a přepisování. Metaanalýza dvou set sedmnácti studií došla k tomu, že nejsilnější efekt má tenhle způsob práce právě u žáků druhého stupně a středních škol. Tedy přesně u těch, o které nám tady jde nejvíc.
Druhá věc je kalendář. Rozložené opakování na jednotlivé malé části funguje lépe než jednorázové nadrcení, to je jeden z nejlépe doložených poznatků o učení za posledních sto let. Podstatný je ale odstup mezi opakováními. Má-li znalost vydržet měsíce, měří se ten odstup v týdnech, ne ve dnech. Do čtrnácti dnů před testem se takový odstup prostě nevejde. Je to otázka dostatečného množství času na přípravu, a ne píle.
Půl roku je nejkratší doba, do které se vejde opakování s dost velkými rozestupy na to, aby dítě umělo látku i v den zkoušky, ne jen v den, kdy ji probíralo. Méně času si ta práce prostě nevezme.
A pořadí je stejně důležité jako délka. Nejdřív zjistit, co dítě umí a neumí použít. Teprve potom přidávat nové. Když se to obrátí, sype se nové učivo do hlavy, která to staré neumí vytáhnout ven, a rodina má po měsíci pocit, že se nic neděje. Ten pocit je správný. Jen z toho obvykle viníme dítě, místo abychom se podívali na pořadí kroků.
Proč se s tím začíná pozdě
Zbývá otázka, proč tolik rodin začíná v lednu, když termín zkoušky je známý roky dopředu. Důvod je jednoduchý. Tlak přichází pozdě. Do pololetí deváté třídy vypadá všechno normálně. Dítě nosí známky, se kterými se dá žít, doma se neřeší nic dramatického a rodina nemá jediný důvod cokoli měnit. Pololetní vysvědčení pak přijde jako budíček a od té chvíle se pracuje v režimu záchranné akce.
Ten režim má vlastnost, kterou si málokdo přizná nahlas. Na učení funguje špatně, na pocity výborně. Rodina má konečně dojem, že něco dělá, kalendář se plní hodinami a večery se prodlužují. Dítě to odnese dvakrát. Poprvé tím, že se učí ve stresu, který si pamatuje lépe než látku. Podruhé tím, že si z toho odnese představu, že učení je něco, co se dělá v panice.
Když se začne minimálně v září, nic z toho se dít nemusí. Rozdíl mezi zářijovým a lednovým startem není v počtu odučených hodin, ten se dá dohnat. Rozdíl je v tom, kolik z těch hodin proběhne v klidu. A klid je tady podmínka. Bez něj si hlava neuloží skoro nic.
Co z toho plyne pro rodiče
🌱 Vrátím se k tomu slibu z videa. Podmínka „pokud budou spolupracovat a zvládat náš program“ není pojistka pro školu. Je to popis toho, kdo tu práci odvede. Dítě, rodina i lektor. Každý z nich má na tom půlroce svůj podíl.
Otázka, kterou má smysl položit si právě teď, na začátku školního roku, nezní, kolik toho dítě ještě neumí. Zní, kolik z toho, co už umí, dokáže použít, když běží čas a někdo se dívá. Odpověď se dá zjistit za jedno odpoledne u kuchyňského stolu. Změnit ji ale trvá nejméně půl roku.
A těch půl roku začíná zhruba teď.
Použité zdroje:
- Cermat zveřejnil výsledky druhého kola přijímaček na SŠ (MŠMT ČR) - Tisková zpráva shrnuje výsledky přijímacího řízení 2026 včetně podílu deváťáků přijatých po prvním a druhém kole a podílu gymnázií mezi přijatými.
- Přijímačky 2026: Kde najít výsledky, kdy se hlásit do 2. kola, kde je volno (Deník.cz) - Přehled průběhu přijímacího řízení s údaji o úspěšnosti uchazečů a o podílu přijatých na školu první priority.
- New Meta-analysis of 217 Retrieval Practice Studies (The Learning Scientists) - Shrnutí metaanalýzy praktického vybavování z paměti s nejsilnějšími efekty u žáků druhého stupně a středních škol.
- Ask the Cognitive Scientist: Distributed Practice (Digital Promise) - Přehled výzkumu rozloženého učení včetně doporučených odstupů mezi jednotlivými opakováními.
- Distributed Practice and Year-Long Retention (ERIC) - Studie porovnává délku odstupu mezi opakováními a délku doby, po kterou si člověk látku udrží.
- Přijímačky 2026: Strategie k úspěchu (Olymp School) - Praktický přehled kroků a termínů přijímacího řízení pro rodiče i uchazeče.
- Hackněte mozek: Jak u zkoušky nezamrznout (Olymp School) - Text o tom, co se v hlavě děje při zamrznutí u testu a jak s tím pracovat.
- Matematika? Ne, test z češtiny. (Olymp School) - Článek o tom, jak porozumění zadání ovlivňuje výsledek v matematické části testu.






